Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3730 - Thâm tâm Đỗ Thiếu Phủ rung động khôn
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3730 - Thâm tâm Đỗ Thiếu Phủ rung động khôn
Chương 3730 – Thâm tâm Đỗ Thiếu Phủ rung động không bút nào diễn tả, dưới
Thâm tâm Đỗ Thiếu Phủ rung động không bút nào diễn tả, dưới sự quan sát của hắn, từng cột sáng kia như được lạc ấn dấu tích thần bí nào đó, bên trong có một dòng năng lượng trôi không ngừng nghỉ.
Đồng thời, rất nhiều cột sáng đan vào một chỗ, càng là khắc họa ra một loại lực lượng đáng sợ khó mà ước đoán, dường như có thể trấn áp một phương đại thế giới, chứng kiến điều đó khiến Đỗ Thiếu Phủ kinh hãi không thôi!
Trước nay hắn chưa từng tiếp xúc qua với lực lượng đáng sợ như vậy, có lẽ chỉ cường giả như sư huynh Lục Thiếu Du mới có thể bện ra quang võng khủng bố đến thế, nhưng tất cả lực lượng của nó lại đều thu liễm, Đỗ Thiếu Phủ muốn nhìn được rõ ràng là điều rất khó khăn.
– Hô hô hô. . .
Lúc này, Đỗ Thiếu Phủ không còn cảm nhận được đau đớn trên cơ thể nữa.
Thương thế tạo thành do đi qua núi đao không hề ảnh hưởng đến tâm trí hắn.
Đồng thời biển lửa chung quanh tuy vẫn thiêu đốt hừng hực, có điều lại chưa tạo thành bất kỳ thương tổn nào, ngược lại trong đó còn có một loại lực lượng kỳ dị trôi vào cơ thể hắn.
Bất tri bất giác, lực lượng kỳ dị kia không ngừng chữa trị thân thể Đỗ Thiếu Phủ, vết thương nhanh chóng khép lại.
Biển lửa này tựa hồ không phải là tuyệt địa, mà càng giống như một loại thuốc bổ, đúc lại huyết nhục cho hắn.
– Ông ông ông. . .
Mắt Đỗ Thiếu Phủ nhìn chằm chằm quang võng nơi xa, muốn tập trung năng lực đi nhớ kỹ từng đạo vết tích.
Hắn ẩn ẩn cảm thấy, mỗi đạo vết tích trên quang võng đều rất đáng sợ, nếu có thể ghi khắc lại, ngày sau mình chắc chắn được lợi vô cùng.
Lực lượng Đại Đạo trong đó chí cao vô thượng, giống như để hắn đưa thân vào thời kỳ viễn cổ, đưa thân vào thời đại Hỗn Độn sơ tích, thiên địa sơ khai!
Từng màn diễn ra trước mắt là cảnh Đại Đạo đang diễn hóa, tuyên khắc vết tích, tiến tới diễn hóa ra mọi loại pháp tắc!
Ở thời kỳ viễn cổ, chẳng lẽ những tồn tại khủng bố có thể đạt tới Tái Đạo chi cảnh kia đều trải qua quá trình thế này, qua đó cảm nhận càng thêm rõ ràng về Đại Đạo diễn biến, pháp tắc sinh ra!
Loại cơ duyên như thế, vạn cổ tuế nguyệt về sau, ai cũng cầu mà không được!
Nhưng hiện giờ tu vi hắn hao tổn, thị lực càng không thể đánh đồng như lúc còn là Hư Đạo chi cảnh, cho nên bất luận hắn quan sát thế nào đều khó mà nhớ rõ.
– Nghĩa lý thâm thúy quá! Đúng là bất phàm!
Dù khó mà nhớ kỹ hết thảy, nhưng Đỗ Thiếu Phủ vẫn nhìn như si như say, không ngừng quan sát quỹ tích tất cả cột sáng, liên tục tấm tắc tán thưởng, chậc chậc không thôi!
Hắn thực sự bị chấn động, trong lòng như cuộn lên sóng cả, không thể bình tĩnh.
Lúc này Đỗ Thiếu Phủ, không chỉ là đang tận lực truy tìm nghĩa lý Đại Đạo, pháp tắc diễn sinh, từ đó tăng cao tu vi!
Mà còn là đang sùng bái với Đại Đạo vô thượng, kính sợ với thiên lý chí cao!
Không khó tưởng tượng, qua lần quan sát này, chỉ cần mình rời khỏi đây, chắc chắn có thể trong thời gian ngắn thu hoạch được thành tựu khó có thể tưởng tượng!
Hư Đạo chi cảnh liền có thể tiến thêm một bước!
Tình cảnh này khá giống với học tập hội họa, cho ngươi một bức tranh để nhìn, không nhất định có thể vẽ ra được!
Nhưng nếu để người vẽ biểu thị một lần, sau đó lại cho ngươi đi vẽ, kết quả cuối cùng tự nhiên sẽ có khác biệt!
– Hô hô hô. . .
Ngay lúc Đỗ Thiếu Phủ còn đang nghiêm túc quan sát tình cảnh phương xa, hắn không phát hiện thấy, lực lượng lưu chuyển trong những cột sáng kia đang không ngừng phát ra, tiến vào trong biển lửa, rồi thâm nhập vào cơ thể Đỗ Thiếu Phủ.
Thương thế của hắn nhanh chóng khôi phục, lực lượng trong người cấp tốc tăng trưởng!
Không biết là qua bao nhiêu, rốt cục, tất cả thương thế trên thân Đỗ Thiếu Phủ đều khỏi hẳn, tinh thần diện mạo thay đổi hoàn toàn, mọi rã rời thống khổ đều được quét sạch!
Mà tùy theo lực lượng trở về, hắn nhìn quỹ tích những cột sáng kia càng thêm dễ dàng, đối với nghĩa lý Đại Đạo, vết tích pháp tắc ẩn chứa trong đó càng thêm rõ ràng, hiểu rõ thông suốt!
Càng lúc có càng nhiều quỹ tích được hắn nhớ lại, khắc họa vào trong đầu.
Không lâu sau, Đỗ Thiếu Phủ chậm rãi khép mắt lại, hai chân bất giác ngồi xếp bằng xuống, tiến vào một loại trạng thái kỳ dị!
– Hô hô hô. . .
Nảng lớn biển lửa chung quanh đột nhiên càng thêm hừng hực, như là sóng lớn ùn ùn trút tới, khuấy động mãnh liệt, xông hết vào cơ thể Đỗ Thiếu Phủ, bị hắn im ắng hấp thu!
Nhưng bản thân Đỗ Thiếu Phủ lại không hề có cảm giác gì!
Trên không trung, quang võng kinh khủng kia ba động lưu chuyển, từng vết tích thỉnh thoảng lại vặn vẹo!
Không lâu sau, quang võng to lớn đột nhiên co rút lại, cấp tốc bao phủ về phía Đỗ Thiếu Phủ đang ngồi xếp bằng!
Chỉ thấy lực lượng Đại Đạo đáng sợ sôi trào, lực lượng pháp tắc chấn động, cuộn lên cảnh tượng khủng bố!
Phàm là những nơi quang võng đi qua, hư không hóa hết thành Hỗn Độn, kinh khủng vô cùng!
– Bá. . .
Mãi sau khi quang võng bao trùm đến ngoài thân Đỗ Thiếu Phủ mới chợt lóe lên rồi biến mất, chẳng còn thấy đâu nữa!